Trang chủ
D3 GamesGames
DiaryNhật ký
Music ZoneMusic Zone       
Album ảnh
StatisticsThống kê
SmilieslistSmilies
StaffĐội ngũ điều hành
Site HistoryGhi nhận kết quả
Danh sách thành viênDanh sách thành viên  
Trợ giúpTrợ giúp 
Đăng kýĐăng ký
Thông tin cá nhânThông tin cá nhân
Đăng nhập để đọc tin nhắnĐăng nhập để đọc tin nhắn
Đăng nhậpĐăng nhập

Nước Mỹ, nước Mỹ- a Short Story by Phan Viet

 
Gửi bài mới   Trả lời cho chủ đề    D3net Forum Index -> X-box Tạo trang in Gửi chủ đề n y cho bạn tôi
 Chủ đề phía trước :: Chủ đề kế tiếp 
Tác giả Nội dung bài viết
Camellia86

Giới tính:Nữ

Thành viên cấp cao nhất - VIP

V for Victory :">

Họ và tên: Nguyễn Trà My
Tuổi: 32

Tham gia từ: 18 Oct 2003
Thành viên thứ: 165
Bài viết: 788

D3$: 2101

Đến từ: Hanoi :">

:: Thành viên trực thuộc ::
None

Offline Offline

Gửi Messageicon Gửi: Sun Aug 22, 2010 5:45 am    Tiêu đề: Nước Mỹ, nước Mỹ- a Short Story by Phan Viet Trả lời cho chủ đề Trả lời kèm trích dẫn

from blog của bác Châu:


Nước Mỹ, nước Mỹ


Trong thời gian tới, Thích Học Toán sẽ đăng một số truyện ngắn trích từ tập “Nước Mỹ, nước Mỹ”. Cảm ơn nhà văn Phan Việt đã gửi mấy tệp này cho bạn đọc của Thích Học Toán.
—————————————————————————

Thủy kiếm ra tiền, tôi thì không. Nói chính xác, tôi không được phép làm việc. Tám tháng nay, sau khi GTech đóng cửa, tôi ngồi nhà. Lúc tôi mất việc là tháng Mười. Hạn ngạch visa H1B cho lao động nước ngoài của năm 2007 vừa hết. Tôi chuyển sang visa F-2; chúng tôi sống bằng học bổng và tiền lương làm thêm của Thủy1.

Hai tháng đầu tiên ở nhà, mọi việc không đến nỗi tồi. Hàng ngày, Thủy đi bộ tới trường, tôi ở nhà. Buổi sáng, tôi lên mạng đọc tin tức Việt Nam rồi gửi hồ sơ đi khắp các website tuyển việc của Mỹ – Monster.com, Careerbuilder.com, Dice.com. Trưa, tôi ăn cơm có sẵn trong nồi điện với thức ăn thừa từ bữa tối hôm trước; cũng có hôm tôi nhịn bữa trưa. Tôi ngủ trưa một tiếng. Chiều dậy, tôi nằm đọc sách trên giường; xem tivi; lại vào mạng. Đến 4 giờ chiều, tôi chuẩn bị một số thứ Thủy dặn để nấu bữa tối: bỏ thịt trong tủ đá ra, cắm nồi cơm, ngâm sẵn đỗ đen vào nước, chặt xương sườn lợn cho vào nồi nước ninh âm ỉ… Năm giờ chiều, Thủy từ trường về nhà. Chúng tôi nấu ăn, rồi ăn tối. Buổi tối, Thủy học bài, tôi đọc sách hoặc xem vô tuyến nhưng mute tiếng.

Qua năm mới là ổn em ạ – tôi nói – Mấy tháng đầu năm mới là mùa tuyển việc.
Nhưng Giáng Sinh qua; rồi năm mới. Chicago liên tục dưới 0 độ. Vẫn không có công ty nào nhận tôi. Cứ nghe đến bảo lãnh visa là họ ngãng ra. Có công ty lịch sự giải thích lí do rằng họ là công ty nhỏ, không thể trả tiền luật sư để làm bảo lãnh. Có công ty giải thích rằng công việc của họ là loại việc bảo mật, cần người có quốc tịch Mỹ hoặc ít nhất có thẻ xanh. Có công ty nói rằng họ cần người có bằng thạc sỹ và ít nhất 3 năm kinh nghiệm lập trình ở Mỹ – cả hai thứ tôi đều không có. Đa phần không trả lời sau khi tôi nói tôi cần bảo lãnh visa. Họ chỉ cứ thế biến mất tăm. Những cái bong bóng theo nhau vỡ.

Tháng Hai, sau một đợt rét đậm, chiếc Subaru không nổ máy, tôi quyết định không mang đi sửa. Đằng nào cũng không cần đi lại, giá xăng thì leo thang mà Bush thì chỉ có mỗi một giải thích Iraq, Iraq. Chúng tôi bỏ đóng bảo hiểm ô tô, tạm cắt điện thoại di động để tiết kiệm mỗi tháng gần 100 đô la; tuyệt đối không đi ăn hàng; không mua sắm đồ mới; mua thịt gà thay vì thịt bò; ăn nhiều xương sườn lợn, móng lợn, gan gà, mề gà – những thứ người Mỹ không ăn.

Suốt mùa đông, Thủy thường ngậm những viên kẹo bạc hà Halls để chống cảm cúm. “Để đến lúc đi bệnh viện thì chết tiền” – Thủy nói. Tôi đã ngậm thử những viên kẹo bạc hà. Chúng cay rát lưỡi, thậm chí đắng. Nhưng Thủy ngậm chúng đều đặn hàng ngày.

Mùa đông hết và mùa xuân bắt đầu. Băng tan. Gió ấm lên. Cây ra lộc. Nhưng đâu đâu cũng chỉ thấy tin nền kinh tế tiếp tục đi xuống: xăng tăng gần 1 đô mỗi ga-lông so với một năm trước, cà phê và sữa tăng 30%, nhà đất xuống thấp kỷ lục kể từ 8 năm qua, giá tiêu dùng tiếp tục nhích lên, trong khi lương không tăng và việc làm khan hiếm. Ngày nào mở bản tin cũng thấy Dow-Jones với NASDAQ biến động. Tôi tiếp tục ngồi nhà, đọc đi đọc lại những cuốn sách lập trình cũ, truyện chưởng trên mạng, tiểu thuyết tâm lý của Thủy, rồi đến Kinh Thánh. Tôi đọc hết Tân Ước, Cựu Ước, thậm chí cả một bản Kinh Thánh dòng Mormon mà những người truyền đạo Mormon đi gõ cửa các nhà phát không. Rồi tôi đọc sang sách chuyên ngành thần kinh và tâm lý của Thủy. Các nguyên lý tâm lý học cơ bản của William James, Lí giải những giấc mơ của Freud, Hành vi học lý tính của B.F. Skinner; rồi Abraham Maslow, Irving, Jung, Karl Popper, Kierkegaard. Tôi xem đánh ghen trên Jerry Springer, tranh chấp tiền trên Thẩm phán Judy; điều trị tâm lý trên Dr.Phil. Tôi theo dõi Oprah, phim truyền hình nhiều tập chiếu vào buổi chiều; những chương trình quảng cáo máy tập thể dục Bowflex, thuốc chống béo, đồ nấu bếp, mỹ phẩm dược thảo, thuốc chống rụng tóc, kem trị chứng cá, nhà dưỡng lão, dịch vụ đám ma, bảo hiểm quan tài và bia mộ.

Hôm nay có gì mới không anh?
Chả có gì cả. Ở trường em thế nào?
Vẫn thế.
Giữa tháng Năm, một hôm, Thủy về nhà và hỏi tôi có thể xem hộ cái máy laptop của một cô bạn gái. Ginger. Cô ta có một cái laptop Toshiba không vào được Internet từ sáng nay. Tôi nói dĩ nhiên là được. Buổi tối đó, Ginger mang máy đến nhà chúng tôi.

Lần cuối cùng lên mạng chị làm gì? – tôi hỏi trong lúc chờ Windows khởi động.
Khuôn mặt Ginger không đẹp – gò má quá cao, mũi nhọn, hai má gầy – nhưng người cô ta cân đối, đầy đặn. Cô ta mặc một cái váy thun màu trắng bó sát người, mái tóc vàng dài để xõa uốn hơn xoăn.

Tôi đoán là tại vì tôi mở một cái email có vi rút… – Ginger nói. Cô ta tiến lại gần máy để gõ password màn hình; hông cô ta khẽ chạm vào khuỷu tay tôi.
Email do ai gửi? Sao chị biết là có vi rút?
Email từ Jdate.com gửi cho tôi. Sau khi tôi mở ra thì màn hình biến mất, rồi máy tự tắt đi.
Jdate.com?
Ừm… website tìm bạn trên mạng cho người Do Thái… Cũng thỉnh thoảng tôi mới vào.
Phần tiêu đề email đó nói gì?
Ừm… “I love you from the first time I see you”.
“Tôi yêu em ngay từ lần đầu nhìn thấy em”. “Tôi đã tìm kiếm em cả đời”. “Em biết là em yêu tôi”. “Tôi biết em muốn gì”. “Lúc nào tôi cũng nhớ đến em”. Những email vi-rút kiểu này quá cũ nhưng số người mắc bẫy ngày càng tăng.

Máy của chị phải format lại toàn bộ. Không có cách nào khác.
Tôi xin lỗi. Anh sửa giúp, rồi tôi sẽ gửi tiền cho anh. 30 đô la một giờ có được không?
Lần đó, tôi mất 4 tiếng cài đặt cho Ginger và dứt khoát không lấy tiền. Tôi nói người Việt Nam không lấy tiền bạn bè hay người nhà trong những chuyện nhỏ thế này. Ginger có vẻ ngạc nhiên. Để đổi lại, Ginger mời hai chúng tôi đến nhà ăn tối vào thứ Bảy. Bữa tối ở nhà Ginger có đủ cả salad, khai vị bằng nấm nhồi pho mát, cá hồi là món chính, và sau đó là tráng miệng bằng bánh kem. Chúng tôi uống cà phê, xem một bộ phim hài, rồi Ginger lấy xe đưa tôi và Thủy về.

***

Cuối tháng Năm, mùa hè bắt đầu ở Chicago. Năm học kết thúc; Thủy nhận lời đi làm cho một trung tâm điều trị thanh thiếu niên nghiện ma túy ở phía Nam thành phố. Mỗi ngày, Thủy phải dậy từ 7 giờ sáng, chuẩn bị thức ăn sáng và trưa cho cả hai chúng tôi; rồi đi xe buýt dọc phố 55 đến bến tàu Metra. Thủy bắt tàu Metra đi xuống tận đường 112; từ bến 112 lại chuyển sang xe buýt đi tiếp đến chỗ làm. Mỗi lần đi lại chừng 1 tiếng.

Thủy vẫn ăn kẹo bạc hà chống cảm lạnh dù mùa đông đã hết từ lâu. Thủy ăn vào lúc chờ xe buýt. Lúc ngồi trên tàu điện. Lúc lại ngồi xe buýt nữa. Thủy ăn kẹo cả lúc làm việc ở trung tâm cai nghiện. Thậm chí lúc ngồi học bài buổi tối ở nhà cũng lốc cốc đảo viên kẹo bạc hà giữa hai hàm răng. Thủy nhai chúng rau ráu.

Tôi vẫn ở nhà; nhưng tôi không còn lên mạng. Tôi không gửi hồ sơ đi mà cũng chẳng buồn đọc những lá thư cò việc. Tôi làm thẻ thư viện ở trường Thủy để hàng ngày đi bộ vào đọc sách. Tôi lần mò vào khu sách tiếng Việt; ngồi đọc những bảng thống kê gia súc, nông sản của chính quyền Sài Gòn cũ; rồi bản đồ hành chính Việt Nam – Lào – Campuchia thời còn thuộc địa Đông Dương; chiến cụ đã sử dụng tại nam vĩ tuyến 17; rồi sách nước ngoài viết về Hồ Chí Minh. Chán sách, tôi nghe nhạc. Lúc đầu còn nghe pop, rock và rap; về sau, tôi chỉ nghe opera. Tôi nằm trên sàn ở một góc khuất, đeo tai nghe, rồi nghe đi nghe lại Madam Butterfly, nhất là cảnh cuối cùng, khi Cô Bướm đọc dòng chữ khắc trên con dao găm của người cha samurai quá cố: “Nếu không thể sống trong danh dự, hãy chết trong danh dự”; rồi nàng thắt cổ bằng một tấm lụa trắng:

“My little angel! My love! Lily and rose blossom! I pray you never know that I died…2”

Ba giờ chiều, tôi đi bộ về nhà. Tôi học nấu những món đơn giản như trứng rán, thịt luộc, gan gà rán, thịt gà xào hành. Gần 7 giờ, Thủy về đến nhà thì chúng tôi ăn cơm.

Thủy thường về nhà trong tình trạng mệt lử. Đôi khi, chúng tôi cùng ở trong bếp, Thủy ngẩng lên nhìn tôi như định nhờ tôi lấy cái gì, rồi đổi ý. Thủy kéo cái ghế gần đó rồi trèo lên để lấy hộp hành khô trong ngăn tủ trên cao. Dùng xong, Thủy lại trèo lên ghế để nó vào chỗ cũ.

Nhiều khi em nghĩ chả nên tốn tiền chữa trị cho bọn nghiện ngập làm đéo gì – Thủy vừa rắc hành vào chảo vừa nói – Toàn một bọn ăn bám xã hội. Tử tế không muốn lại cứ muốn sống như súc vật.
Tôi nói:

Thế mà chúng nó lại là người Mỹ. Phí cả cái quốc tịch, em nhỉ.
Sau bữa tối, Thủy ngồi ghi chép lại hồ sơ bệnh nhân, tôi nằm xem vô tuyến. Tôi mute tiếng, chỉ nhìn hình và nhìn những dòng phụ đề bên dưới mà đoán nội dung. Ngày nào cũng thế. Giết người. Hiếp dâm. Quấy rối tình dục. Đình công. Tai nạn. Bão trong vịnh Mexico. Gió. Giá xăng lên. Đồ chơi Trung Quốc có hóa chất độc. Vi khuẩn E. Coli trong thức ăn. Thuốc tây có tác dụng phụ làm chết người. Chiến sự Iraq. Căng thẳng Bắc Hàn. Scandal ứng cử viên tổng thống nhiệm kỳ 2008.

Chúng tôi hầu như không còn làm tình nữa. Thủy chỉ lên giường là ngủ mất. Sau nửa đêm, tôi nằm xem vô tuyến mute tiếng trong lúc Thủy ngủ. Vô tuyến sau nửa đêm nhiều quảng cáo các câu lạc bộ tìm bạn đêm khuya: Lavalife, Night Link, Nighty Nite… Toàn là sex qua phone trá hình. Quảng cáo bao giờ cũng là những cô nàng mặc quần cạp trễ, áo ngực mở cổ xuống gần bụng, hai bầu vú luôn căng tròn, bụng phẳng, cơ bắp hằn lên thành những dải thịt khêu gợi. Họ nằm trên ghế sô-pha, uốn éo nói chuyện trên điện thoại trong lúc mắt nhìn xoáy vào tôi. Đôi khi, tôi thấy mình cương cứng chỉ vì nhìn những bầu vú sắp bật tung khỏi áo và những đôi môi đỏ mấp máy không tiếng. Tôi tưởng tượng mình ập xuống sô-pha, xé áo cô nàng trên màn hình, ngậm chặt đầu vú cô ta, vục mặt vào đùi cô ta. Tôi sẽ làm tình với cô ta cả đêm; cho đến lúc cô ta rũ ra, không còn mấp máy môi được nữa. Ta có thể làm tình với tất cả những con quảng cáo. Tất. Fuck. Fuck. Fuck. Fuckkkkkkkkkk!

Thủy ngủ say, thở nặng nhọc, thỉnh thoảng lại nghiến răng. Có đêm, đột nhiên Thủy bật dậy trong lúc tôi đang tưởng tượng dương vật của mình được một đầu lưỡi ve vuốt:

Bắt lấy, giữ chặt lấy – Thủy chỉ tay xuống nền nhà – Tiêm detox tiếp đi rồi cho vào phòng cách li.
Hóa ra Thủy mơ. Một bệnh nhân nghiện nào đó lên cơn chạy loạn khắp trung tâm cai nghiện. Bao giờ, sau những lúc như thế, Thủy lại nằm xuống ngủ bình thường. Sáng hôm sau, Thủy không hề nhớ việc mình đã ngồi dậy la hét đuổi bắt người. Tôi cứ đàng hoàng để cho các cô gái ve vuốt dương vật và làm tình với tôi. Tất. Oral Sex. Anal Sex. Tóc vàng. Tóc nâu. Tóc đen. Tất. Fucking America.

***

Đầu tháng Sáu, Ginger gọi điện.

Một người bạn của tôi muốn mua máy laptop nhưng lại không thạo. Anh giúp bạn tôi được không?
Tôi đồng ý. Tôi hỏi Thủy có muốn đi cùng tôi không, nhưng Thủy muốn ngủ.

Khi tôi đi bộ đến, bạn của Ginger – một anh chàng người Mỹ trẻ măng có tên Isaac – đã ở sẵn trong nhà Ginger, mặc quần áo ngủ. Tôi hỏi cậu ta cần máy để làm những gì, có cần làm đồ họa, phim ảnh hay cần chạy phần mềm gì đặc biệt không. Cậu ta nói cậu ta là sinh viên năm cuối ngành chính trị, chỉ cần máy để dùng Word là chính; có thể thêm một số chương trình như SPSS hay STATA.

Chúng tôi xem một lượt các website bán máy tính. Tôi khuyên cậu ta mua một chiếc Acer giá 1000 đô-la.

1000 đô thì rẻ quá –Isaac nói – Bố tôi cho tôi 10 ngàn để mua máy.
Cuối cùng, chúng tôi mua một chiếc Macbook Pro giá gần 4 ngàn đô la. Vi xử lý Intel Core 2 Duo 2.6 Ghz. RAM 4 ghi. Đĩa cứng 200 ghi. Màn hình 15 inch. Mua xong máy, Isaac muốn đưa tiền công cho tôi; nhưng tôi từ chối. Tôi nói tôi chỉ đồng ý giúp vì cậu ta là bạn của Ginger và Ginger là bạn của vợ tôi; tôi không hề nói là tôi làm thuê lấy tiền. Isaac nhún vai “thế thì cảm ơn anh vậy”. Sau đó, Isaac nói rằng cậu ta phải về nhà để cùng bố đi xem bóng chày vào buổi chiều – bố cậu ta là partner gì đó với chủ tịch đội White Sox. Tôi nói với Ginger tôi cũng phải về, nhưng Ginger mời tôi ở lại uống cà phê, rồi cô ta sẽ lấy xe đưa tôi về. Tôi đồng ý.

Ginger bỏ một đĩa nhạc vào dàn máy nghe rồi vào bếp pha cà phê, còn tôi ngồi ở sô-pha trong phòng khách. Pha xong cà phê, Ginger bê ra đưa cho tôi một tách. Tôi uống một ngụm cà phê rồi nhìn Ginger. Ginger nhìn tôi. Giây tiếp theo, Ginger đã ngồi trong lòng tôi, môi áp nghiến vào môi tôi. Chúng tôi làm tình ngay trên sàn nhà trong lúc Eminem ráp “My name is… My name is…”3. Chúng tôi làm ba lần, cực khoái hai lần. Đến 12 giờ trưa, tôi nói rằng tôi phải về vì Thủy sẽ chờ tôi ăn cơm trưa.

***

Từ đó cho đến hết mùa hè, tôi thường xuyên gặp Ginger như thế, thỉnh thoảng vẫn thấy Isaac. Ginger kiếm ra nhiều việc cho tôi – sửa máy, mua máy tính, dạy lập trình C++ và cả Pascal cơ bản cho mấy sinh viên học thạc sỹ về thống kê. Tôi dạy xác suất thống kê, đại số cao cấp, lượng giác, và cả toán phổ thông cho sinh viên học xã hội học, công tác xã hội, phát triển con người, nhân chủng học, lịch sử, chính trị, ngôn ngữ, Đông Phương học, vân vân… Mỗi giờ được 15 đô; một tuần tôi kiếm chừng 600 đô. Mỗi lần có học sinh mới, Ginger đều nói trước với Thủy. Cô ta nói rằng nhà cô ta rộng, và làm như thế thì đỡ mang tiếng phạm pháp.

Tôi không biết Thủy quá mệt với công việc ở trại cai nghiện hay vì Thủy tin Ginger. Nghĩ cho kỹ, cũng không có gì để nghi ngờ. Tôi ra khỏi nhà sau khi Thủy đi làm; tôi có mặt ở nhà trước khi Thủy về; buổi tối luôn ở nhà xem vô tuyến mute tiếng. Thỉnh thoảng, Ginger lại mời cả hai chúng tôi đến nhà ăn tối, hoặc ngược lại Thủy mời cô ta đến ăn tối. Những lúc ấy, bao giờ tôi và Ginger cũng cư xử như hai người xa lạ.

Mà xa lạ thật. Tôi không yêu cô ta. Thậm chí không thích cô ta. Tôi cũng không muốn sửa máy tính hay dạy học. Tôi chỉ muốn làm tình với cô ta. Sau lần đầu, tôi cứ tưởng tôi sẽ dừng. Nhưng tôi không dừng và cũng chẳng nghĩ tại sao. Chúng tôi vẫn làm, càng ngày càng khỏe, càng đói, càng làm tình không mệt mỏi. Ginger chắc thuộc dạng đàn bà có nhu cầu sex quá ngưỡng – tôi từng nghe nói về loại này. Lần nào tôi và Ginger cũng cực khoái nhiều lần; chuyện này chưa bao giờ xảy ra với Thủy.

Thủy vẫn đi làm hàng ngày bằng xe buýt và tàu, về nhà mệt lử và ngủ mê rượt đuổi bệnh nhân. Buổi tối, từ nhà Ginger về tôi cũng mệt lử. Tôi đi ngủ cùng giờ với Thủy. Hai chúng tôi ôm nhau; được một phút là rời tay ra thiếp đi.

Tôi bắt đầu mơ. Tôi mơ những cái răng rụng lả tả trong miệng, chỉ cần chạm tay vào là rời ra. Tôi mơ bị virus máy tính bám đuổi rồi ăn khắp người như một bầy mối. Tôi mơ đang sửa máy tính thì bị màn hình nổ vào mặt. Tôi mơ những cửa sổ Windows bay bay xiết chặt cổ họng tôi.

Cuối mùa hè, Thủy nói Thủy sẽ tiếp tục làm việc ở trại cai nghiện ngay cả khi năm học bắt đầu. Nếu không, sẽ không có tiền để tiêu vì không biết bao giờ tôi mới xin được việc tử tế và Thủy cũng không muốn bỏ chỗ làm này.

Thế thì phải sửa ô tô cho em đi làm – tôi nói.
Thủy không nói gì – càng ngày càng ít nói. Tôi đem chiếc Subaru ra xưởng, sửa mất gần 1000 đô la. Tôi mua bảo hiểm loại tốt nhất cho Thủy. Tôi vẫn đi bộ đi dạy học. Nhưng tôi không còn dạy ở nhà Ginger nữa. Tôi hẹn học sinh trong phòng tự học ở thư viện trường Thủy. Những khi Ginger muốn gặp tôi, cô ta sẽ đến đón tôi ở ngã tư gần thư viện, hoặc tôi đi bộ tới nhà cô ta. Đôi khi, chúng tôi lái xe vào một bãi để xe bỏ không trong công viên xa trường và làm tình ngay trên ghế sau.

Chiếc Honda Civic của Ginger chỉ có hai cửa. Muốn xuống ghế sau, phải ra ngoài; lật ghế trước lên chui vào. Ginger nằm sấp, không bỏ áo, chỉ kéo váy và chổng mông lên. Tôi cũng không bỏ quần ra; chỉ tụt nó xuống đầu gối. Tôi vào cô ta từ phía sau. Có lúc, chúng tôi đang làm thì có bà già dắt chó đi qua, ghé đầu vào cửa kính nhìn chúng tôi rồi bỏ đi. Có lúc, Isaac gọi điện. Ginger nói chuyện trên điện thoại trong lúc tôi nửa đứng nửa quỳ phía sau cô ta, chờ.

Xong xuôi, tôi ngồi một bên kéo quần lên; Ginger ngồi một bên kéo váy lên, lật ghế trước xuống, mở cửa chui ra khỏi xe và lên ghế trước về nhà. Thỉnh thoảng tôi xuống xe ở hiệu Walgreens cách nhà 2 dãy để mua cho Thủy 4 gói kẹo Halls đủ các vị khác nhau: dâu tây, mật ong, bạc hà tinh chất và mâm xôi. Thủy cầm những gói kẹo tôi đưa, đặt nhẹ tay lên khuỷu tay tôi và gần như mỉm cười.

***

Cuối tháng Chín, năm học mới lại bắt đầu. Tôi có thêm một sinh viên: Iris. Iris mới 17. Iris đẹp – cái đẹp quyết đoán, thực dụng bẩm sinh nhưng vẫn ngây thơ của những cô gái Mỹ chưa bắt đầu béo, chưa biết đến tình dục, và lại sinh ra trong một gia đình gia giáo theo Đạo. Iris rất giỏi. Em học nhạc từ lúc 4 tuổi; lên 5 tuổi bắt đầu theo cha mẹ lang thang truyền giáo khắp thế giới. Em không đến trường mà học theo chương trình do cha mẹ dạy. Hết buổi học đầu tiên ở trường, chúng tôi còn ngồi nói chuyện rất lâu về triết. Tôi không ngờ những thứ sách triết hổ lốn tôi đọc bập bõm trong gần một năm qua – Nietzche, Aristotle, Karl Popper, Soren Kierkegaard, John Rawls, Herbert Spencer… - lại có lúc dùng đến.

Iris đang vừa học ngành tâm lý vừa học ở trường dòng – để trở thành mục sư Tân Giáo. Em có một kế hoạch rõ ràng: em sẽ thành nhà truyền giáo giỏi nhất, em sẽ gần nhất với những con chiên của em, em sẽ phải học tất cả những gì em có thể học để có thể giúp ích cho họ, để phụng sự Chúa… để làm sáng danh Chúa… vân vân và vân vân… Whatever.

Những người khác có thể bỏ anh chứ Chúa không bao giờ bỏ anh – Iris nhấn mạnh chữ “không bao giờ” – Chúa không quan tâm anh giàu hay nghèo, thông minh hay không, thành công hay không. Chúa yêu mọi người công bằng. Chúa yêu anh đến mức Người đã để con duy nhất của Người là Jesus Christ chết trên thánh giá để rửa tội cho anh. Vì máu của Jesus mà tất cả chúng ta đều có cơ hội được cứu rỗi đời đời và vào trong nước Chúa.
Trời ơi, Chúa! Tôi đếch quan tâm. Tôi cần đéo gì cứu rỗi. Nhưng Iris, Iris! Khi tôi ngồi nghe em nói về Chúa, hai mắt sáng rỡ và những cái lông tơ màu vàng nhạt bên má em ánh lên dưới ánh đèn điện, tôi thấy cái gì đó gần như là tình yêu. Mà có thể đó là tình yêu – tôi không biết nữa. Nhưng tôi muốn hôn em. Tôi muốn ôm em, làm tình với em trong tiếng hát của Madam Butterfly. Iris! Chỉ mình ta được nhìn thấy em và nghe em nói. Em phải thuộc về mình ta. Iris! Không thằng nào con nào được nhìn thấy gương mặt em. Không đứa nào được phép nghe thấy tiếng em.

Anh cũng quan tâm đến Đạo, nhưng anh không biết phải bắt đầu từ đâu. Không có đức tin, con người ta sống khổ quá.
Anh có thể đến nhà học Kinh Thánh với em.
***

Tôi không còn gặp Ginger nữa. Tôi nói với Ginger rằng Thủy ngày càng hay im lặng nhìn tôi.

Cũng đến lúc rồi – Ginger cười khẽ – Tôi sắp đi khỏi Chicago. Thêm một mùa đông nữa chắc tôi tự tử.
Chúng tôi hẹn sẽ gặp nhau để làm lần cuối cùng ở nhà Ginger. Nhưng rồi tôi đến; hai chúng tôi không hề nói gì, chỉ tự nhiên không làm. Ginger lấy 6 chai Corona và 3 chai Miller đặt lên bàn. Cô ta nói đó là tất cả những gì còn lại của Isaac.

Tôi mới bỏ nó rồi – Ginger cười – anh có lỗi một phần đấy.
Tôi cười. Chúng tôi ngồi nghe nhạc rap, nói chuyện thị trường việc làm, chuyện quan hệ đàn ông đàn bà ở từng độ tuổi, chuyện sex, chuyện sống ở Mỹ hay ở đâu trên thế giới thì sướng nhất. Tôi nói sống thế nào là sướng nhất thì khó biết, chứ ăn uống thì Việt Nam là nhất, Mỹ là bét. Ginger cười, bảo rằng có thể cô ta sẽ sang Việt Nam làm phi chính phủ hay đi dạy tiếng Anh gì đó, có khi lại hay; thế giới bây giờ chỉ còn châu Á là mới lạ, châu Âu thì già sắp chết, nước Mỹ thì nạ dòng, châu Phi coi như bỏ đi. Tôi nói nếu Ginger sang Việt Nam, nhất định phải nói cho tôi biết để tôi giới thiệu với bọn bạn cấp hai của tôi ở Hà Nội; chúng nó sẽ chỉ cho Ginger những nơi tuyệt vời nhất mà khách du lịch không bao giờ biết.

Sau đó, Ginger lấy xe đưa tôi về. Ở góc đường, Ginger dừng xe lại rồi quay sang tôi:

Này, có khi đến hết đời, em và anh cũng không gặp lại nhau nhỉ?
Ừ.
Ginger tần ngần một giây, rồi tặc lưỡi:

Thôi, chúc anh may mắn.
Chúc em may mắn.
Sau đó Ginger lái xe đi. Hai tháng sau, Thủy nói với tôi rằng Ginger đột nhiên bỏ chương trình tiến sỹ để đi làm tình nguyện cho Liên Hợp Quốc ở châu Phi.

Em phục nó – Thủy nói – Nó có gan.
***

Giữa tháng Mười, một công ty ở California nói với tôi rằng họ có thể bảo lãnh visa cho tôi nhưng sẽ không trả tiền cho tôi chuyển nhà. Tôi sẽ phải tự lo lấy. Tôi không ngại chuyện đó. Nhưng tôi nghĩ đến một cái khối vuông nhỏ màu xám chừng 4 mét vuông trên tầng 7 một tòa nhà nào đó ở California, một màn hình máy tính, một cái ghế xoay, 9 giờ sáng đến 5 giờ chiều, rồi bug, rồi code, rồi test, những bữa trưa nhì nhằng với đồng nghiệp chủ yếu người Ấn Độ, rồi họp hành… Tôi nghĩ đến việc phải rời Chicago. Rời Thủy. Rời Iris.

Thủy đã gặp Iris.

Con bé thông minh thật – Thủy nói – Lại ngoan nữa. Chẳng giống bọn ranh con Mỹ bây giờ; đứa nào cũng như điếm non.
Một lát sau, Thủy nói thêm:

Hình như hồi em 20, em cũng giống giống nó.
Nhà Iris là một studio nhỏ; chỉ có một chiếc futon vừa làm ghế vừa ngả ra làm giường ngủ. Một chiếc bàn học bằng gỗ thông to bằng một chiếc giường đôi chiếm một góc phòng; còn lại là giá sách bao quanh tường. Ở khoảng trần phía trên cửa sổ hướng ra đường 56, Iris treo một chiếc thánh giá gỗ lớn, trơn, trên thân không có hình Chúa đóng đinh. Trên bệ cửa sổ có nhiều cây vạn niên thanh mọc xòa xuống.

Tôi mang đến cho Iris một đĩa Madam Butterfly. Tôi burn nó từ đĩa gốc, cho vào một cái vỏ đĩa trắng và đề bên ngoài “To Iris, my best student4”. Iris cười rạng rỡ khi cầm đĩa. Em nói em muốn tặng tôi một cuốn Kinh Thánh bỏ túi.

Tôi dạy Iris về Chi-Square. Hàng. Cột. Contingency table. Pearson Chi. Em học rất nhanh. Đến giữa buổi học, phần giảng cơ bản xong, tôi để cho Iris làm bài tập còn tôi tự ý đi rót thêm cà phê; sau đó tôi xem giá sách của Iris trong lúc chờ Iris làm bài.

Trên giá sách của Iris có nhiều sách; chủ yếu là sách triết, sách tâm lý và sách thần học. Sách du lịch khắp các nước: Nepal, Ấn Độ, Miến Điện, Lào, Việt Nam, Bangladesh, Rwanda, Ethiopia, Congo. Cạnh đó là giá sách âm nhạc. Rồi đến một giá đựng đĩa.

Iris vẫn đang chăm chú làm bài. Cổ em hơi nghiêng, những sợi tóc ngắn lòa xòa sau gáy như những sợi vàng mỏng tang, phơ phất dưới ánh đèn. Em đang nắn nót bấm máy tính, có khi chỉ để cộng 7 với 8 với 9 – đấy là cái tính Mỹ còn rơi rớt ở em. Iris – cô gái Mỹ bé nhỏ của tôi…

Tôi rút một cuốn sách dày bọc da đen có những hàng chữ mạ vàng trên gáy. God Is The Way, God Is The Light5. Trang đầu tiên bên trong có dòng chữ bằng bút bi, nét chữ cẩn thận: “To Iris, my way and my light6” – ký: Jonathan Smith. Tôi rút một cuốn sách khác, cũng bọc da ở hàng bên dưới. “Dearest Iris, I will never forget you7”. Tôi bỏ cuốn sách trở lại rồi rút một cuốn sách rất mỏng, bìa bằng giấy, gáy sách đã sờn. Nhưng tôi rút cuốn sách xuống rồi thì không sao mở được trang đầu tiên. Tôi chỉ cứ nhìn chằm chằm vào bìa sách. Ở đó, trên chữ Chúa có một vết bẩn màu vàng nhạt, rất nhỏ, chắc là do một giọt cà phê rớt vào từ lâu rồi.

Đầu lưỡi tôi đột nhiên đắng ngắt. Tôi cũng không biết nữa. Lúc 20 và ở Hà Nội, tôi không bao giờ tưởng tượng cuộc sống của tôi như thế này. Tôi không bao giờ tưởng tượng tuổi 30 của tôi đầy những giấc mơ bị virus máy tính săn đuổi và màn hình máy tính nổ vào mặt. Tôi không nghĩ tôi sẽ làm tình trên ghế sau một chiếc Honda Civic hai cửa với một người đàn bà tóc vàng tôi thậm chí không thích và là bạn của vợ tôi. Tôi không bao giờ nghĩ tôi sẽ pha cà phê trong một căn hộ ở Chicago, vừa chờ học sinh làm bài tập xác suất vừa mơ màng đến việc sẽ làm tình với học sinh trong tiếng nhạc Madam Butterfly.

Trên máy cát xét, Madam Butterfly đã đến màn cuối cùng. Cô Bướm đang thắt cổ tự tử bằng dải lụa trắng. Những tiếng hát cuối cùng của con bướm với đôi cánh dập nát.

“My little angel! My love! Lily and rose blossom! I pray you never know that I died…”8

Vĩnh biệt! Vĩnh biệt! Vĩnh biệt!

Tôi vào toilet. Khi trở ra, tôi nói với Iris tôi phải đi. Tôi không trả lời bất cứ câu hỏi sốt sắng nào của em.

Anh có bị ốm không?
Anh có đau bụng không?
Tôi mở cửa thật nhanh và bước ra đường. Bên ngoài, gió mới nổi. Những lá cờ trước khu chung cư phần phật bay trong khi dây kéo cờ quất vun vút vào thân cột sắt. Tôi đi rất nhanh ra đến ngã tư đầu phố thì dừng lại. Cuối tháng Mười. Lá vàng tơi tả bay trong gió. Chicago lại sắp vào mùa đông…

Tôi không hề để ý một chiếc xe buýt chạy dọc đường 55 đã dừng lại ở ngay gần tôi. Tôi chỉ nhận ra khi tôi nghe tiếng gọi to:

Thế nào, có đi không?
Tôi ngẩng lên. Qua cửa kính, người lái xe da đen đang nhìn chằm chằm vào mặt tôi với vẻ khó chịu. Dọc đường 55 lúc này không một bóng xe ngoài những dải lá vàng đang theo gió bốc lên khỏi mặt đường như những bàn tay cố níu lấy vạt hoàng hôn cuối cùng đang rút dần khỏi mặt đất. Tôi hỏi
Xe này đi đâu?

Trở về đầu trang
Xem thông tin cá nhân của thành viên Gửi tin nhắn
Arch Devil

Giới tính:Nam

D3net Euro 2012 Champion
D3net Euro 2012 Champion



Họ và tên: Dũng Lại
Tuổi: 34

Tham gia từ: 13 Oct 2003
Thành viên thứ: 160
Bài viết: 992

D3$: 16242

Đến từ: Evanston

:: Thành viên trực thuộc ::
None

Offline Offline

Gửi Messageicon Gửi: Sun Aug 22, 2010 11:55 am    Tiêu đề: Trả lời cho chủ đề Trả lời kèm trích dẫn

erhhh... để viết rõ từng chi tiết ntnay`, ko hiểu có phải ai ở Chicago mình biết ko nhỉ. Chắc trong hội mấy ông bà PhD cuoinhamnho.gif
(liên quan đến sex nhiều quá, nhưng mà cũng đúng thôi -.-)


_________________
If you really want something in this life, you have to work for it. Now, quiet! They're about to announce the lottery numbers...
Trở về đầu trang
Xem thông tin cá nhân của thành viên Gửi tin nhắn
Camellia86

Giới tính:Nữ

Thành viên cấp cao nhất - VIP

V for Victory :">

Họ và tên: Nguyễn Trà My
Tuổi: 32

Tham gia từ: 18 Oct 2003
Thành viên thứ: 165
Bài viết: 788

D3$: 2101

Đến từ: Hanoi :">

:: Thành viên trực thuộc ::
None

Offline Offline

Gửi Messageicon Gửi: Sun Aug 22, 2010 2:10 pm    Tiêu đề: Trả lời cho chủ đề Trả lời kèm trích dẫn

nội dung hơi khó tin... anh này mất việc, già 3 xọi, vợ nuôi, lại được ngủ với em tây cuoinhamnho.gif
Trở về đầu trang
Xem thông tin cá nhân của thành viên Gửi tin nhắn
Camellia86

Giới tính:Nữ

Thành viên cấp cao nhất - VIP

V for Victory :">

Họ và tên: Nguyễn Trà My
Tuổi: 32

Tham gia từ: 18 Oct 2003
Thành viên thứ: 165
Bài viết: 788

D3$: 2101

Đến từ: Hanoi :">

:: Thành viên trực thuộc ::
None

Offline Offline

Gửi Messageicon Gửi: Sun Aug 22, 2010 3:46 pm    Tiêu đề: Trả lời cho chủ đề Trả lời kèm trích dẫn

from blog bác Châu:

Tiệc Cuối Năm Tệ Nhất Trên Đời


Truyện ngắn của Phan Việt trích từ tập Nước Mỹ, nước Mỹ.

——————————————————————————

“Cái gì của Caesar thì trả về cho Caesar”

***

Buổi sáng ngày cuối cùng của năm ngoái, tôi và Minh ở Maine và chúng tôi đã cãi nhau trên đường từ trung tâm thị trấn về nhà. Trận cãi nhau bắt đầu ở một đèn đỏ. Lúc đợi đèn, tôi soi vào cái gương phía trên đầu. Tôi nhìn mặt tôi trong gương; rồi tôi nói:

Mặt em cứ thế nào ấy. Mắt em không giống hồi xưa nữa.
Sao lại không giống? – Minh hỏi trong lúc vẫn theo dõi đèn – Anh thấy vẫn thế.
Không… trông cứ thế nào ấy. Chắc tại bây giờ không vui như hồi trước.
Trước khi tôi nói những lời này, Minh đang cầm tay tôi. Nhưng đèn chuyển sang xanh. Minh bỏ tay tôi ra để đánh tay lái sang trái. Sau đó, anh không cầm lại tay tôi nữa.

Chúng tôi đi thêm 2 dặm nữa thì về đến nhà. Ở cuối 2 dặm, Minh đã nổi giận thực sự. Chúng tôi vừa mở cửa vào nhà là Minh cao giọng:

Em phải làm gì mà không vui? Em chỉ có ở nhà, thế thì em không vui cái gì? Em thử nghĩ xem. Anh còn phải đi làm kiếm tiền. Ngày nào anh cũng phải nói cười giả lả với một bọn ngu để em ở nhà không phải đi làm. Thế thì em không vui cái gì? Em còn muốn anh làm gì nữa?
Sau đó, Minh đi vào phòng ngủ, đóng sầm cửa. Từ phòng ngoài, tôi nghe rõ tiếng người anh rơi nặng nề xuống giường. Rồi căn nhà rơi vào im lặng.

Tôi đứng một lúc giữa sự im lặng đó rồi đi vào phòng ngủ. Minh đang nằm ngửa, hai cánh tay gập lại dưới đầu. Tôi ngồi xuống mép giường, đặt một tay lên bắp tay anh.

Em xin lỗi. Em không bảo là anh làm em không vui. Em cũng chẳng biết tại sao em nói thế. Tất nhiên là em chẳng có chuyện gì không vui cả.
Chúng tôi im lặng một lúc. Rồi Minh liếc vào mặt tôi:

Nếu em còn giữ cái mặt đấy, thì tối nay đừng có đi với anh.
Minh nói xong thì nhặt một cuốn tạp chí ở đầu giường lên và xoay người vào trong tường. Tay tôi rơi hẫng từ trên bắp tay anh xuống mặt đệm.

Tôi đứng lên rời phòng ngủ. Tôi đóng cửa phòng ngủ lại sau lưng. Rồi tôi đi vào nhà tắm để rửa mặt. Nước mắt chảy dọc má tôi rơi thẳng xuống bồn rửa mặt. Tôi táp nước lên rửa mặt cho đến khi nước mắt ngừng chảy. Sau đó, tôi nhìn mặt tôi trong gương.

***

Buổi chiều, chúng tôi không nói chuyện với nhau nhưng tôi biết Minh không còn giận tôi. Anh ngồi trong phòng khách xem tivi trong lúc tôi giặt đồ. Thỉnh thoảng, anh liếc tôi và tôi liếc anh, nhưng chúng tôi không bao giờ đối mắt nhau. Anh đổi kênh liên tục, nhưng anh vẫn xem.

Đến 4 giờ chiều, Minh đi vào phòng ngủ. Một lúc sau, anh đi ra, đã mặc com-lê đen. Anh nói mà không nhìn tôi:

Em mặc quần áo đi. Nửa tiếng nữa thì đi.
Tôi vào tủ chọn một cái váy lụa dài màu xanh cánh chả, có thêu những bông hoa nhỏ màu trắng. Tôi tết một dải tóc nhỏ ở phía bên trái và vòng nó ngang qua trán sang bên kia, còn lại để xõa. Sau đó, tôi đánh phấn nhẹ. Tôi chỉ chú ý đánh mắt thật kỹ bằng nhũ bóng màu xanh cánh chả rất nhạt. Ba mươi phút sau, chúng tôi rời nhà để đi dự tiệc cuối năm ở nhà Mike, một người đồng nghiệp ở công ty mà Minh vừa chuyển đến.

***

Ngày cuối cùng của tháng 12, một trong những ngày ngắn nhất năm nên gần 5 giờ chiều mà trời đã tối thẫm. Không hề có trăng. Sương mù dày đặc. Trên cả đoạn đường, chúng tôi chỉ gặp 2 chiếc ô tô. Còn lại là bóng tối đậm và sũng như một tấm áo choàng ướt bằng bùn.

Suốt cả quãng đường, Minh không hề lên tiếng. Anh yên lặng lái xe còn tôi vừa nhìn những biển đường trôi qua vừa gọi to tên của chúng để anh biết chúng tôi phải đi tiếp hướng nào. Càng vào sâu, sương mù càng đậm đặc; đèn xe chỉ đủ chiếu sáng vài mét trước mặt. Bên ngoài, gió thổi ù ù khiến cho sương mù như những bàn tay vô hình từ trong bóng tối liên tục vươn ra định chụp lấy hai chúng tôi. Tôi gọi những tên đường ngày càng to. Lincoln. Maple. Everett. Sumner. Massachussetts…

Gần một giờ sau, chúng tôi mới tìm thấy nhà Mike. Nhà anh ta ở sâu trong rừng.

***

Khi chúng tôi lái xe vào sân trước nhà Mike, có 5 chiếc xe đã ở đó. Một người đàn ông tiến về phía chúng tôi và lẩm bẩm gì đó không rõ, đồng thời chìa tay cho hai chúng tôi bắt. Tôi đoán anh ta là người giúp việc trong nhà vì anh ta ăn mặc rất xộc xệch, như thể đang dở tay sửa ô tô hay đường ống nước. Cả áo len và quần bò của anh ta đều dính những vết dầu, te tua, và bạc hết màu. Anh ta đội một cái mũ đi săn, vành mũ sụp xuống trán, che gần nửa khuôn mặt. Anh ta để tóc và râu rất dài – chúng xám và rối.

Bọn họ ở trên nhà – anh ta nói – Lên đi.
Chúng tôi đi qua garage và một cầu thang ngắn để lên phòng khách ở tầng hai. Phòng khách lúc đó rất đông người; người lớn ngả ngốn trên sô-pha, trẻ con bò dưới sàn còn vô tuyến đang mở hoạt hình Tom và Jerry. Tất cả quay ra nhìn chúng tôi rồi cùng nhìn vào trong bếp và gần như đồng thanh kêu to “Mike!”. Từ trong bếp, một người đàn ông và một con chó chăn cừu lớn màu vàng thò đầu ra:

À, Min đây rồi… Rất mừng là anh đến. Tuyệt vời, tuyệt vời. Thế nào, hai người tìm nhà có khó không?
Người đàn ông mặc quần bò cũ với áo kẻ ca-rô. Tóc anh ta dài, tết thành một cái đuôi sam lỏng lẻo phía sau lưng. Anh ta bắt tay Minh xong thì quay sang tôi, nhìn chăm chú, cười cười.

Đây là Trang, vợ tôi – Minh nói – Đây là Mike, đồng nghiệp của anh ở NCP.
Tôi bắt tay Mike.

Chồng chị là người hùng mới ở công ty chúng tôi – Mike nói – Cái gì khó là chúng tôi phải đến hỏi anh ấy. Nào, vào đi, vào đi. Người nhà cả. Này mọi người, đây là đồng nghiệp mới của tôi, tên là Min, và vợ anh ấy… Chị nói tên chị như thế nào nhỉ? Có phải là CHAN như trong chữ Chance hay là TRAN như trong Air Tran9?
Như trong Air Tran – tôi cười khẽ – với một chữ Geeez câm ở cuối10.
Trong hai phút tiếp theo, mọi thứ nhốn nháo và mù mờ. Mike giới thiệu hai chúng tôi với từng người ngồi trong phòng. Tôi không nhớ nối tên ai vì Mike nói rất nhanh giữa những tiếng ồn; vả lại toàn người này là chồng người kia, người kia là chị họ của người khác, người khác là con của anh họ của người khác nữa. Họ đều chỉ ngẩng lên gật đầu khi được giới thiệu rồi tiếp tục xem tivi.

Sau khi giới thiệu xong, Mike bảo tôi vào bếp lấy đồ ăn. Họ đã chuẩn bị sẵn đồ nguội: salami, xúc xích, đủ các loại phó-mát cắt nhỏ, rồi cà rốt, dưa chuột, cần tây. Cả kẹo chocolate. Dĩ nhiên có bia, Coca Cola, Sprite, nước cam. Mike nói đến nửa đêm, họ sẽ gọi pizza.

Bọn tôi mang một con vịt quay – tôi nói với Mike – Tôi không biết tiệc cuối năm ở đây ăn thế nào nên tôi cứ mua đại một con vịt quay.
Tuyệt vời, tuyệt vời. Cảm ơn chị nhiều, Tran. Để tôi lấy cho chị cái đĩa to. Chúng ta sẽ bày con vịt quay chính giữa bàn.
Chúng tôi đã mua con vịt quay này sáng nay từ cửa hàng Tàu duy nhất trong trung tâm thị trấn. Chính là con vịt quay mà trên đường về, tôi đã dừng ở đèn đỏ và nói tôi không vui như hồi trước. Tôi đặt con vịt quay lên chiếc đĩa sứ lớn mà Mike đưa cho tôi. Sau đó, tôi lấy một chiếc đĩa giấy trên bàn, bỏ một ít tortilla vào đĩa và ra phòng khách. Tôi kéo một chiếc ghế và ngồi xuống. Minh ở lại trong căn bếp thông ra phòng khách cùng với Mike và mấy người đàn ông.

***

Phòng khách nhà họ mờ tối. Điện từ bếp và cầu thang cùng với ánh sáng từ màn hình vô tuyến là những nguồn sáng duy nhất hắt vào phòng. Tôi đếm lại thật kỹ. Có tất cả là 12 người lớn, 5 đứa trẻ và con chó chăn cừu vàng đã đón tôi lúc nãy có tên Xê-Da. Ngoài Minh còn có hai người đàn ông khác cũng làm việc ở NCP và đều tên là Danny (Danny Gì-Đó và Danny Gì-Đó-Nữa). Những người còn lại là họ hàng của Mike. Một người phụ nữ trong số đó đặc biệt to béo trong khi người chồng lại gày quắt. Chị ta mặc một chiếc áo len dài trùm qua mông. Chị ta nói to và nói nhiều. Có hai đứa trẻ đang học năm cuối cấp ba – và chắc là bồ của nhau vì cả hai liên tục sờ soạng vào người nhau rồi hất tay nhau ra và cười khúc khích.

Đấy là bữa tiệc cuối năm tệ nhất mà tôi từng biết; thậm chí, có lẽ là bữa tiệc tệ nhất tôi từng tham dự. Sau một lúc, không ai nói gì nữa. Âm thanh duy nhất phát ra từ lũ trẻ đang chí chóe trên sàn nhà và từ Tom với Jerry. Người phụ nữ to béo đã duỗi dài người trên ghế, chân gác lên chiếc bàn thấp trước mặt, thỉnh thoảng ngáp dài. Bọn trẻ con tranh nhau bò qua cái “gầm cầu” dưới chân chị ta; chúng đánh nhau và khóc nhưng cả người phụ nữ và những người lớn khác đều mặc kệ. Xê-Da thong thả đi đi lại lại trong nhà, từ người này đến người khác để hóng thức ăn. Những người ngồi trong phòng vừa ném thức ăn cho Xê-Da vừa mắng nó.

Ê chó, lại đây.
Xê-Da, ngồi xuống! Tao bảo mày ngồi xuống. Ngồi! Cấm xin xỏ!
Đồ hỗn láo! Rất láo. Mày là một con chó rất hư!
Xê-Da, bắt tay nào. Bắt tay. Bắt tay đi. Thế, mày thích tao, đúng không?
Từ trong bếp thỉnh thoảng vọng ra tiếng Minh nói chuyện với hai Danny. Mike hình như đã đi đâu đó. Hai Danny hỏi Minh đã chuyển hết đồ chưa, liệu anh có thích Maine không, có thích nước Mỹ không, đã ở Mỹ bao lâu, gia đình vẫn ở Việt Nam hay ở đâu. Những câu đại loại như vậy. Câu hỏi nào, Minh cũng trả lời bằng “Có” hoặc “Không” và hầu như không nói gì thêm.

***

Chừng 30 phút trôi qua.

Bất chợt, cô bé học cấp ba đứng lên khỏi sô-pha. Cô ta kéo áo xuống để che phần bụng và rốn đã hở từ lúc này khi cô ta nửa nằm nửa ngồi trên ghế. Cô ta bước qua chân tay người ngổn ngang để vào bếp. Vài phút sau, cô ta quay lại phòng khách và tuyên bố đầy hào hứng:

Có thịt vịt!
Cái gì? Thịt vịt á? – cậu bé cấp ba hỏi.
Ừ. Thịt vịt quay.
Kinh! Tôi không đời nào ăn thịt vịt.
Mùi vị thế nào? – người phụ nữ to béo nhấc đầu khỏi sô-pha – Giống thịt gà à?
Chắc thế. Nhưng là thịt đen chứ không phải thịt trắng11.
Kinh! Ai mang đến đấy? – cậu học sinh cấp ba bĩu môi.
Không biết. Cần gì biết?
Cậu học sinh cấp ba nhăn mặt nhưng cũng vẫn đứng dậy vào bếp. Người phụ nữ to béo và người chồng gày cũng nhổm dậy đi theo. Họ có vẻ hào hứng. Mỗi người lấy một miếng nhỏ vào đĩa giấy và dè dặt cắn thử. Rồi họ túm tụm.

Ừm… ngon đấy chứ – người phụ nữ to béo nói – nhưng tôi không thích da. Nhìn mấy cái lỗ chân lông này xem. To kiiiiiinh người.
Đưa da đây – người chồng vừa nói vừa lấy dĩa kều miếng da từ đĩa của vợ – ăn da mới dòn.
Cả đời tôi, tôi chưa bao giờ ăn cái gì kinh khủng như cái này – cậu học sinh nói – Cứ như c** gà sát.
Im đi, đồ thối mồm – cô bé nói – Ngon hơn thịt gà.
Lúc này, Sarah, vợ Mike bất thần từ đâu đó ngồi xuống cạnh tôi. Sarah chắc mới ngoài 20 nhưng người đã bắt đầu phát phì. Chị ta có một đôi mắt đen lồi đặc trưng của người gốc Tây Ban Nha; đã thế lại đánh quá nhiều mascara với viền mắt đen nên trông đôi mắt như thể bị ai đó đấm sưng lên. Chị ta mặc một chiếc áo thun đen hơi trễ cổ, để lộ chân ngực đầy tàn nhang. Chị ta xin lỗi đã không ra chào tôi sớm hơn vì bận làm gì đó ở dưới nhà.

Chị là người nước nào? – Sarah hỏi tôi
Việt Nam.
Thế à? Tôi cứ nghĩ chị là người Trung Quốc. Mặt chị trông rất Trung Quốc.
Mặt tôi? Không, mặt tôi không hề giống người Trung Quốc chút nào. Mặt tôi là điển hình mặt Việt Nam.
Thế à? Dào, thực ra thì tôi cũng chẳng biết. Người châu Á nào với tôi nhìn cũng giống Trung Quốc – Sarah cười lớn – Tôi thích cái váy của chị. Nó thật đẹp. Quá đẹp… Thật…
Sarah nói đến đây thì bị nghẹn. Lúc chị ta bắt đầu nói “Dào”, chị ta cho một miếng salami vào miệng và khi nói đến chữ “quá đẹp” thì chị ta bắt đầu nghẹn. Sarah cố nuốt nhưng hẳn miếng salami có vỏ dai. Khuôn mặt chị ta đỏ bừng lên, hai con mắt lồi ra như sắp rơi khỏi hốc mắt. Chị ta xua xua tay với tôi ra ý bảo tôi chờ, rồi chị ta sẽ nói tiếp. Tôi chờ. Sarah tiếp tục trợn đôi mắt đen lên và há miệng nửa ngáp nửa khạc, lưỡi thè dài ra ngoài rồi lại thụt vào. Tôi đứng lên, sẵn sàng chạy đi lấy nước hoặc gọi ai đó giúp; nhưng Sarah tiếp tục xua tay. Rồi ực một cái, chị ta nuốt được miếng salami xuống. Ngay lập tức, chị ta lấy dĩa nhặt một miếng khác từ trên đĩa cho vào miệng.

Chị có thích Maine không? Mike nói với tôi là hai anh chị mới chuyển đến chưa được một tháng.
Vâng. Chính xác là 3 tuần.
Chị thấy Maine thế nào?
Tôi đoán mùa hè ở đây chắc rất đẹp; nhưng hiện giờ thì lạnh quá.
Trước đây chị ở đâu?
Trước Maine là Texas, trước đó nữa là California, New York, Michigan…
Wow, anh chị chuyển chỗ nhiều quá nhỉ?
Vâng.
Tôi ghét chuyển nhà – Sarah nhướn lông mày – Cả đời tôi, tôi mới chuyển nhà một lần từ cách đây 30 dặm nhưng tôi bảo với Mike đấy là lần cuối cùng tôi chuyển nhà. Mệt lắm. Hết đóng đồ lại dỡ đồ. Chắc chắn là tôi không bao giờ chuyển đi đâu khỏi đây trừ khi Mike tìm được công việc một triệu đô-la một năm, mà chắc chắn là chuyện đó thì… haha… đến mùa quít mới xảy ra…
Sarah phá ra cười. Tiếng cười của chị ta nghe như những tiếng nấc cụt lớn, hoặc một tràng cười bị chém đứt đoạn và ném ra dần dần. Tiếng cười át hết mọi âm thanh trong phòng; nó xoáy vào tai và chà vào da mặt người ngồi gần. Tôi nhìn những người lớn khác trong phòng. Chẳng ai để ý. Họ vẫn đang nhìn màn hình tivi. Chỉ có Xê-Da nghe thấy tiếng cười thì đi từ trong bếp đến ngồi trước mặt Sarah, hai mắt hau háu theo dõi. Mỗi lần Sarah nhặt một lát salami trên đĩa, Xê-Da lại khẽ quẫy đuôi và rên ư ư khẽ. Nhưng Sarah không cho nó ăn.

Chúng tôi tiếp tục nói chuyện vặt. Sarah hỏi tôi làm gì vào năm mới; tôi nói người Việt Nam không tổ chức năm mới dương mà chờ đến năm mới theo lịch mặt trăng. Khi chúng tôi nói đến đây thì Mike đến ngồi lên tay ghế của Sarah. Khi Mike ngồi xuống, anh hôn lên đỉnh đầu vợ. Sarah vòng tay ôm ngang bụng Mike.

Anh mệt chưa? – Sarah vừa hỏi Mike vừa ngáp – Em buồn ngủ quá.
Em đi ngủ đi.
Lát nữa đã – Sarah nói.
Hai người đang nói chuyện gì vậy? – Mike hỏi.
À, Tran vừa mới nói với em là ở Đài Loan họ không đón năm mới như mình.
Việt Nam – tôi nói.
À phải rồi, Việt Nam – Sarah cười – Tôi xin lỗi. Tôi buồn ngủ quá. Anh thấy có hay không? Họ đón năm mới theo lịch mặt trăng.
Thế à? Tôi không hề biết – Mike khẽ bĩu môi và gật gật đầu – Như người Trung Quốc phải không?
Vâng. Như người Trung Quốc.
Chị đi du lịch nhiều phải không, Tran? – Mike hỏi tôi.
Vâng. Công việc của Minh phải đi nhiều nên tôi đi theo anh ấy.
Tuyệt vời. Tuyệt vời. Hai người đã đi Orlando chưa?
Rồi. Hai lần.
Tuyệt vời, phải không? Tôi đi cách đây mấy năm. Thật khó tin là người ta có thể nghĩ ra nhiều thứ tuyệt vời như mấy cái công viên giải trí dưới đó.
Chúng tôi nói chuyện thêm. Mike hỏi tôi đã đi Las Vegas chưa. Tôi nói ba lần. Còn California? Tôi đã sống ở đó một thời gian. Grand Canyon – hai lần. New York – tôi cũng từng sống ở đó. Tôi thậm chí sống cả ở Utah.

Sarah nói:

Nếu anh chị đi du lịch nhiều như vậy thì ngày năm mới chị nên làm thế này này. Lấy một cái vali nhỏ, bỏ vài cái áo vào, rồi kéo quanh mấy con đường cạnh nhà. Như thế năm tới anh chị sẽ gặp may mắn khi du lịch.
Cảm ơn chị. Tôi sẽ thử. Chị có thường làm thế không?
Năm nào tôi cũng làm. Có lẽ tôi sẽ đi làm ngay bây giờ rồi đi ngủ một lát. Ôi, tôi buồn ngủ quá. Bao giờ thì hết mùa đông đây?
Sarah nói xong thì ngáp rồi đứng lên. Mike cũng xin phép đi vào trong bếp. Tôi lại ngồi một mình. Tôi tiếp tục ăn tortilla và xem phim hoạt hình. Những người họ hàng của Mike đã biến mất từ lúc nào. Tôi nghe tiếng họ vọng qua lỗ thông hơn với tầng hầm. Chỉ còn lại Xê-Da trong phòng khách. Con chó nằm gối đầu lên hai chân. Tôi gọi nó và dứ dứ một miếng tortilla ra phía trước. Nó đứng dậy, ngoe nguẩy đuổi và đến ngồi trước mặt tôi. Tôi cho nó ăn hết chỗ tortilla còn lại trong đĩa. Sau đó, tôi đứng dậy vào bếp tìm Minh.

***

Khi Minh thấy tôi vào, anh mỉm cười chìa một cánh tay ra hiệu gọi tôi lại gần. Chắc anh đã quên mất chuyện chúng tôi cãi nhau sáng nay. Tính anh vẫn chóng quên như vậy.

Tôi lại gần. Anh vòng tay ôm lấy vai tôi và kéo tôi vào gần hơn.

Thế nào rồi? – mắt Minh lấp lánh.
Anh đang làm gì đấy? – tôi thì thầm.
Nói chuyện thôi.
Tôi nhìn hai Danny. Cả hai đều đang nhìn chằm chằm vào mặt tôi. Tôi có thể thấy là họ đang quan sát từng nét trên mặt tôi. Rồi Danny tóc vàng hắng giọng:

Chị có thích Maine không?
Hiện giờ thì không. Tôi đoán mùa hè ở đây chắc rất đẹp; nhưng hiện giờ thì lạnh quá.
Tôi biết. Tôi sống cả đời ở đây mà vẫn không quen được với mùa đông của Maine. Nhưng bù lại, mùa đông ở đây là số một để đi câu cá dưới băng.
Anh thích câu cá dưới băng à?
Ồ không. Không không. Tôi ghét câu cá, dưới băng hay không dưới băng đều ghét. Tạng tôi không hợp những trò buồn tẻ như thế. Nhưng tôi biết có người đi từ tận Texas lên đây chỉ để câu cá dưới băng.
Trong lúc tôi và Danny tóc vàng nói chuyện thì Danny tóc nâu vẫn tiếp tục quan sát mặt tôi. Anh ta nhìn xoáy đến mức Minh cũng nhận ra. Minh với tay để lấy một lon Sprite trên bàn và khi anh nhoài người ra thì anh chắn tầm nhìn của Danny tóc nâu. Danny tóc nâu lập tức quay mặt đi.

Em uống Sprite không? – Minh hỏi.
Cho em một lon.
Minh bật nắp lon Sprite và đưa cho tôi. Rồi anh lấy một lon khác cho mình. Lấy xong, anh lại dựa người vào tủ lạnh và vòng tay ôm lấy bả vai tôi. Hai Danny đã quay sang nói chuyện với nhau.

Tôi định đi trượt tuyết cuối tuần này – Danny tóc vàng nói – Nếu trời đẹp và đường đi không quá nhiều tuyết.
Anh định trượt ở đâu? – Danny tóc nâu hỏi.
Danny tóc vàng nói một cái tên gì đó mà tôi nghe không rõ. Tôi có thể thấy rõ họ vừa nói chuyện vừa theo dõi hai chúng tôi bằng đuôi mắt. Cặp vợ chồng châu Á này chắc là kì lạ với họ.

Tôi bóp nhẹ vào tay Minh:

Bao giờ mình về?
Minh nhìn tôi. Tôi không biết anh nhìn thấy gì nhưng anh hơi nhíu mày. Anh bỏ tay khỏi vai tôi để nhìn đồng hồ. Hai Danny đã ngừng nói chuyện. Họ nhìn chằm chằm vào những cái đĩa đựng snacks trên bàn. Họ lần lượt với những lát salami bỏ vào đĩa. Họ liếc Minh. Chắc họ đoán được chúng tôi vừa nói gì.

Minh nói rất khẽ, giọng anh lạnh:

Mình vừa mới đến. Khi nào về được, anh sẽ bảo em.
Tôi biết là tôi lại vừa nói gì sai rồi. Tôi giả vờ xin phép đi toilet. Hai Danny sốt sắng chỉ về phía cuối hành lang cho tôi. Tôi đi vào toilet, chỉ loanh quanh soi gương rồi giật nước.

Khi tôi ra khỏi toilet, Xê-Da từ đâu đi ngang qua. Con chó đi đủng đỉnh, hai mông lắc qua lắc lại. Tôi tóm lấy hông nó và đẩy cho nó chạy thật nhanh. Hai chúng tôi đuổi nhau vào phòng khách. Sau đó, tôi ngồi xuống ghế tiếp tục xem phim hoạt hình. Tôi biết là tôi còn phải chờ lâu mới được về nhà.

***

Tôi đã không còn theo dõi Tom và Jerry nữa. Tôi chỉ nhìn những mảng màu và hình thù mờ nhạt cứ nhảy nhót rồi nổ đùng đoàn trên màn hình. Xê-Da nằm dưới gầm bàn, bụng dán xuống thảm, đầu gối lên hai chân trước. Nó cũng đang nhìn màn hình vô tuyến.

Khuôn mặt con *** thật buồn cười. Nó cố gắng dướn hai mắt lên để có thể nhìn được màn hình vô tuyến đặt trên nóc tủ nhưng lại cũng không buồn nhấc đầu lên khỏi hai chân. Nó chỉ nhướng hai mắt lên và vì thế mà trán nó đầy những nếp nhăn. Những nếp nhăn thực sự. Cứ mỗi giây, nó lại chớp mắt đều đặn. Những vụ nổ đùng đoàng, những vụ rượt đuổi, đánh đấm, nhảy nhót trên màn hình không hề làm nó giật mình. Nó chỉ dướn mắt nhìn và chớp mắt đều đặn. Thịt hai bên má Xê-Da trĩu xuống sàn, trông như thể nó đang bĩu môi. Con chó vừa nhăn trán vừa bĩu môi.

Xê-Da – tôi đập đập tay xuống ghế – Lại đây, Xê-Da.
Nó không ngẩng đầu khi nghe tôi gọi nhưng nó liếc mắt về phía tôi. Có vẻ nó không hào hứng với cái nó nhìn thấy; nên nó quay hẳn đầu vào trong tường để không nhìn tôi nữa.

Xê-Da – tôi gọi và đập tay mạnh hơn – Đến đây nào. Đến đây, Xê-Da.
Lần này, nó uể oải đứng dậy. Nó ngáp, rồi duỗi hai chân trước và bước rất chậm chạp về phía tôi. Rõ ràng, nó cố tình đi thật chậm.

Mày làm sao thế? – tôi vuốt đầu nó – Mày chán quá à? Không có ai chơi với mày nên mày buồn quá à?
Nó không trả lời. Nó ngồi xuống bằng hai chân sau, ngáp lớn rồi nhìn thẳng lên mặt tôi bằng hai con mắt đen, vẻ mặt nửa thành kính, nửa buồn tẻ. Tôi nắm lấy hai tai nó lắc lắc.

Mày làm sao thế? Cười đi cho tao xem nào. Sao cái mặt mày lại như thế?
Bất chợt, Xê-Da nhảy phắt lên lòng tôi. Nó nhảy rất nhanh. Trước khi tôi kịp phản ứng, nó đã xoay người và nằm xuống trong lòng tôi. Tôi khẽ vuốt từ đầu nó xuống lưng. Sau đó, hai chúng tôi ngồi yên lặng xem phim hoạt hình.

***

Không biết bao nhiêu thời gian trôi qua. Rồi đột nhiên, Minh đến chạm vào vai tôi:

Em có xuống xem không? – anh hỏi tôi
Tôi ngẩng đầu nhìn Minh, không hiểu anh nói gì.

Mike sẽ đánh đàn – Minh giải thích.
Tôi vẫn không hiểu nhưng tôi cũng đứng dậy đi theo anh. Xê-Da nhảy xuống khỏi lòng tôi và lại bò xuống dưới gầm bàn nằm. Hai Danny đã xuống trước. Chúng tôi đi qua cầu thang, qua garage để sang căn phòng cạnh đó.

***

Căn phòng nhỏ và tối. Trần phòng thấp và dường như võng xuống đầu. Dây diện chạy khắp trên sàn nhà và trên trần. Một bóng điện nhỏ, đỏ lòm, treo lơ lửng ở chính giữa phòng.

Lúc này, tôi nhận ra người đàn ông mặc quần áo dầu mỡ mà chúng tôi gặp đầu tiên đang ngồi sau một bộ trống. Mike đứng cạnh đó, đang lên dây một chiếc guitar điện màu trắng. Người đàn ông gày nhỏ, chồng người phụ nữ to béo, cũng đang chơi thử một chiếc guitar điện màu đỏ. Ngoại trừ lũ trẻ và Sarah, tất cả những người khác đều ở trong phòng. Họ ngồi trên những cái hộp và thùng các-tông lộn xộn trên sàn nhà. Tay ai cũng cầm một chai Budweiser. Hai Danny đứng cạnh nhau; Minh đứng cạnh hai Danny và tôi đứng cạnh Minh.

Hóa ra người đàn ông mặc quần áo dầu mỡ là Chuck, anh trai của Mike. Họ có một ban nhạc rock vẫn chơi ở các quán bar trong thị trấn. Căn phòng này là studio tập nhạc của họ. Hòm các-tông đựng đồ trượt tuyết, chuồng chuột bạch, thùng gỗ rỗng, quần áo cũ và giấy tờ la liệt khắp phòng.

Tôi nhặt một tờ giấy lên. Trên đó có lời một bài hát chắc đang viết dở. Những chữ gạch xóa màu đỏ đầy bên lề. Đoạn điệp khúc của nó thế này:

“Seize the day, seize the way.”

“Seize the day, seize the way.”

“Seize the day, seize the way.”

“Seize the day, seize the way.12”

Chuck, Mike và người đàn ông gày vẫn tiếp tục lên dây. Tiếng trống và tiếng đàn qua tăng âm làm căn phòng nhỏ rung lên như động đất. Chẳng có giai điệu nào rõ ràng; chỉ là những chuỗi âm thanh ngắn. Họ thử một đoạn của Sugar Ray, rồi một đoạn của Maroon 5, một chút Santana, một chút Metallica, một chút Eric Clapton. Người đàn ông gày có vẻ rất hứng thú; anh ta luôn miệng nói “Fuck! Từ hồi đại học đến giờ, từ hồi đại học đến giờ…” rồi liên tục đổi từ đoạn nhạc nọ sang đoạn nhạc kia. Tai tôi bắt đầu đau vì âm thanh quá lớn trong căn phòng khép kín.

Rồi đột nhiên, tất cả âm thanh tắt ngấm. Mike vừa ghé tai người đàn ông gày nói gì đó; anh ta gật gật đầu. Và hai giây sau, Mike bắt đầu gảy những tiếng trầm gằn:

Tặc tặc tặc… tặc tặc tặc…
Tôi biết giai điệu này. Tôi biết cái đoạn dạo này. Chắc chắn tôi đã nghe thấy nó rất nhiều lần. Rất lâu rồi.

Hồi đó, tôi 19 tuổi, đang học năm thứ hai ngành kiến trúc; Minh 20 tuổi, đang học tin học. Đầu thập kỷ 90 ở Việt Nam; quãng thời gian tuyệt vời. Tôi và Minh. Chúng tôi tranh luận về Pink Floyd và Beatles, về Decartes và Beethoven, về Dostoevsky và Thi Nại Am, về Mao Trạch Đông và Lão Tử, về Phật giáo và Ấn độ giáo, về Hít-le và Hồ Chí Minh, về vật lý lượng tử và phong thủy, về con trai và con gái, âm và dương. Minh nói về tin học – lúc đó bắt đầu đến Việt Nam như một phép mầu mới. Tôi nói về kiến trúc – thứ mà tôi đã nghĩ là tôi sẽ say mê suốt đời, thứ mà tôi sẽ không bao giờ từ bỏ dù đi đến đâu. Hồi đó cả hai đều mặc quần bò mài xé te tua; Minh để tóc dài còn tôi cắt tóc tỉa. Hai chúng tôi còn đi xe đạp đua, còn đeo túi cói đến trường, còn la cà các quán cà phê sinh viên, còn bỏ thời gian truy lùng các đĩa nhạc nhập ngoại, còn nói dối bố mẹ để đi du lịch bụi, còn cầm đầu những party trong trường, còn mơ về nước Mỹ như thánh địa tin học và sáng tạo…

Tôi biết cái đoạn nhạc dạo này. Tôi biết nó rất rõ là khác. Tên nó là gì nhỉ? Là gì nhỉ?

Trước khi tôi kịp nhớ ra, những âm thanh đột ngột tắt lịm. Nhưng chỉ hai giây. Rồi một dòng âm thanh vỡ ra. Tiếng trống đập và tiếng guitar bắt đầu. Rồi Mike ghé miệng vào micro và tôi nghe thấy những lời này:

“Load up your guns. Bring your friends. It’s fun to lose…”

Giọng anh khỏe, gằn, đầy hơi, đầy gió; như không phải phát ra từ con người mặc áo carô nhàu, quần bò bạc màu với khuôn mặt hiền lành. Giọng hát như vỡ. Như lùa ngôn từ từ phía dưới một hố trống mênh mông lên khỏi miệng vực. Giọng hát quạt gió bạt sương. Nó túm bắt, gào thét và nguyền rủa. Nó xuyên thẳng vào bóng tối mờ mờ và sự bừa bộn quanh chúng tôi.

Chính là nó. “Smells like teen spirit” của Nirvana13.

Trong một lúc, tôi đứng đó, giữa dòng âm thanh cuồn cuộn, cố gắng túm lấy tất cả những gì đang vùn vụt trôi qua. Quanh tôi, tất cả cũng đang vừa túm, vừa vớt, vừa nhấp…

Và rồi, tôi thấy tay Minh nắm vào tay tôi trong bóng tối. Tôi không nhìn thấy mặt anh nhưng biết, anh cũng như tôi, đang cố túm lấy, nắm lấy…

Trở về đầu trang
Xem thông tin cá nhân của thành viên Gửi tin nhắn
St-M21

Giới tính:Nam

Thành viên cấp cao nhất - VIP



Họ và tên: Bùi Anh Dũng
Tuổi: 34

Tham gia từ: 11 Jul 2005
Thành viên thứ: 667
Bài viết: 860

D3$: 1629

Đến từ: Hà Nội Babe !!!

:: Thành viên trực thuộc ::
None

Offline Offline

Gửi Messageicon Gửi: Sun Aug 22, 2010 3:54 pm    Tiêu đề: Trả lời cho chủ đề Trả lời kèm trích dẫn

có gì mà khó tin, tây thì cũng đủ loại chứ sao.

_________________
Hà Nội ơi 1luvu.gif


http://flickr.com/photos/st_mark21/
Trở về đầu trang
Xem thông tin cá nhân của thành viên Gửi tin nhắn Tới website của người gửi Yahoo Messenger MSN Messenger
rangtrang_nucuoituoi

Giới tính:Nữ

Thành viên cấp cao nhất - VIP

tớ là Híp :D

Họ và tên: Phaminhang
Tuổi: 33

Tham gia từ: 08 Jan 2006
Thành viên thứ: 876
Bài viết: 573

D3$: 3386



:: Thành viên trực thuộc ::
None

Offline Offline

Gửi Messageicon Gửi: Sun Aug 22, 2010 5:04 pm    Tiêu đề: Trả lời cho chủ đề Trả lời kèm trích dẫn

St-M21 viết:
có gì mà khó tin, tây thì cũng đủ loại chứ sao.


yeah, his life has been more americanized

đọc mấy cái này thấy cũng hơi tội tội haiz.... its like they need to change but too afraid to, haiz


_________________
lâu lắm mới thay chữ kí nhể icon_lol.gif

viết cái quái gì bây giờ .... o` icon_biggrin.gif icon_lol.gif thôi thì cười cái khoe răng trắng làm chữ kí nào icon_lol.gif icon_biggrin.gif

Trở về đầu trang
Xem thông tin cá nhân của thành viên Gửi tin nhắn
futurus

Giới tính:Nam

Thành viên cấp cao nhất - VIP



Họ và tên: surutuf


Tham gia từ: 10 Jul 2002
Thành viên thứ: 54
Bài viết: 1728

D3$: 1638



:: Thành viên trực thuộc ::
None

Offline Offline

Gửi Messageicon Gửi: Sun Aug 22, 2010 5:33 pm    Tiêu đề: Trả lời cho chủ đề Trả lời kèm trích dẫn

St-M21 viết:
có gì mà khó tin, tây thì cũng đủ loại chứ sao.


Ờ, gái học PhD, lại tên là Ginger, chứ có phải Victoria Secret model đâu 35.gif Chắc stereotype về giai Á gái Tây ngấm sâu quá hehe

Trở về đầu trang
Xem thông tin cá nhân của thành viên Gửi tin nhắn
St-M21

Giới tính:Nam

Thành viên cấp cao nhất - VIP



Họ và tên: Bùi Anh Dũng
Tuổi: 34

Tham gia từ: 11 Jul 2005
Thành viên thứ: 667
Bài viết: 860

D3$: 1629

Đến từ: Hà Nội Babe !!!

:: Thành viên trực thuộc ::
None

Offline Offline

Gửi Messageicon Gửi: Sun Aug 22, 2010 5:42 pm    Tiêu đề: Trả lời cho chủ đề Trả lời kèm trích dẫn

futurus viết:
St-M21 viết:
có gì mà khó tin, tây thì cũng đủ loại chứ sao.


Ờ, gái học PhD, lại tên là Ginger, chứ có phải Victoria Secret model đâu 35.gif Chắc stereotype về giai Á gái Tây ngấm sâu quá hehe


Ginger rules indeed, she fcks her friend's hus without having a brokern couple on her conscience, didnt give a damn about PhD and a rich bf.

---

Đọc 2 chuyện này thấy hội này chưa hòa đồng đc. Sống vật vã thế thì về VN mà vật vã ít ra còn không cảm thấy cái mặc cảm khác biệt.


_________________
Hà Nội ơi 1luvu.gif


http://flickr.com/photos/st_mark21/
Trở về đầu trang
Xem thông tin cá nhân của thành viên Gửi tin nhắn Tới website của người gửi Yahoo Messenger MSN Messenger
rangtrang_nucuoituoi

Giới tính:Nữ

Thành viên cấp cao nhất - VIP

tớ là Híp :D

Họ và tên: Phaminhang
Tuổi: 33

Tham gia từ: 08 Jan 2006
Thành viên thứ: 876
Bài viết: 573

D3$: 3386



:: Thành viên trực thuộc ::
None

Offline Offline

Gửi Messageicon Gửi: Sun Aug 22, 2010 10:43 pm    Tiêu đề: Trả lời cho chủ đề Trả lời kèm trích dẫn

thế nào gọi là hòa đồng, có nhiều bọn mỹ cũng sống cô lập và bệnh hoạn chẳng kém bác ạ icon_biggrin.gif xem american beauty ý

nhưng e cũng ủng hộ, sống thế thì về VN còn hơn smile.gif


_________________
lâu lắm mới thay chữ kí nhể icon_lol.gif

viết cái quái gì bây giờ .... o` icon_biggrin.gif icon_lol.gif thôi thì cười cái khoe răng trắng làm chữ kí nào icon_lol.gif icon_biggrin.gif

Trở về đầu trang
Xem thông tin cá nhân của thành viên Gửi tin nhắn
Camellia86

Giới tính:Nữ

Thành viên cấp cao nhất - VIP

V for Victory :">

Họ và tên: Nguyễn Trà My
Tuổi: 32

Tham gia từ: 18 Oct 2003
Thành viên thứ: 165
Bài viết: 788

D3$: 2101

Đến từ: Hanoi :">

:: Thành viên trực thuộc ::
None

Offline Offline

Gửi Messageicon Gửi: Mon Aug 23, 2010 6:52 am    Tiêu đề: Trả lời cho chủ đề Trả lời kèm trích dẫn

Đọc truyện Việt gần đây thấy giọng văn thường hay chua chát, sếch xiếc ko kém văn Mỹ, nhiều khi nhân vật còn more liberal, hope it doesn't reflect reality.

Hai truyện này message chắc là 1- vỡ mộng American Dream; 2- tuổi trẻ 20 something thường mơ mộng hoài bão, đến khi 30 something thì thấy không giống những gì mình mơ đến.

Còn về stereotype, 2 anh là exeption. Nghĩa lecture anh em tip với gái Đức, gái Swiss, gái Rome đi. Con Vũ anh thì hồi trước toàn tutor các em blonde/hot/Hawaiians, rồi còn thấy ảnh chụp với em cheerleader nào đấy, chắc nhiều kinh nghiệm.icon_rolleyes.gif

icon_redface.gif Nghĩa ơi, có phân biệt được truyện vs. chuyện ko, em loạn quá!!!



Chỉnh sửa lần cuối bởi Camellia86 vào lúc Mon Aug 23, 2010 1:59 pm, trong tổng số 1 lần chỉnh sửa
Trở về đầu trang
Xem thông tin cá nhân của thành viên Gửi tin nhắn
Kakalot

Giới tính:Nam

Thành viên cấp cao nhất - VIP

I Wish You'd Stay

Họ và tên: Nguyễn Đức Thuận
Tuổi: 34

Tham gia từ: 04 Apr 2004
Thành viên thứ: 323
Bài viết: 4020

D3$: 13260

Đến từ: Hà Nội

:: Thành viên trực thuộc ::
None

Offline Offline

Gửi Messageicon Gửi: Mon Aug 23, 2010 8:01 am    Tiêu đề: Trả lời cho chủ đề Trả lời kèm trích dẫn

Truyện theo anh thì dùng ở mức độ liên quan tới đọc, xem viết, mang tính chất văn học kiểu mở bài thân bài kết bài, ví dụ Truyện ngắn, truyện sợi xích...

Chuyện thì a nghĩ dùng ở mức độ bàn tán nói chuyện, bâng quơ, dùng để nói. Ví dụ: chuyện linh tinh, nói chuyện....

Làm 1 fát tổng hợp thì ví dụ như thế này:
Hôm qua anh có nói chuyện với anh Ngô Bảo Châu và dự định viết một cuốn truyện về cuộc sống của người làm toán. Anh có hỏi anh Châu là anh có đọc truyện sếch không để anh thêm ý cho hay, anh ý chỉ cười bảo: nói chuyện với chú nhắng nhỉ.

icon_biggrin.gif


_________________
Tôi muốn tắt nắng đi
Cho màu đừng nhạt mất
Tôi muốn buộc gió lại
Cho hương đừng bay đi.
Trở về đầu trang
Xem thông tin cá nhân của thành viên Gửi tin nhắn
Vegeta

Giới tính:Nam

Thành viên cấp cao nhất - VIP

Forever 'n One

Họ và tên: NXHL
Tuổi: 37

Tham gia từ: 24 Nov 2004
Thành viên thứ: 499
Bài viết: 774

D3$: 14324

Đến từ: Hà Nội

:: Thành viên trực thuộc ::
None

Offline Offline

Gửi Messageicon Gửi: Mon Aug 23, 2010 8:47 am    Tiêu đề: Trả lời cho chủ đề Trả lời kèm trích dẫn

Camellia86 viết:

icon_redface.gif Nghĩa ơi, có phân biệt được truyện vs. chuyện ko, em loạn quá!!!


Cái này dễ mà em.

Chuyện: động từ
Truyện: danh từ

Cứ thế mà ốp vào thôi


_________________


Trở về đầu trang
Xem thông tin cá nhân của thành viên Gửi tin nhắn Tới website của người gửi Yahoo Messenger MSN Messenger
rangtrang_nucuoituoi

Giới tính:Nữ

Thành viên cấp cao nhất - VIP

tớ là Híp :D

Họ và tên: Phaminhang
Tuổi: 33

Tham gia từ: 08 Jan 2006
Thành viên thứ: 876
Bài viết: 573

D3$: 3386



:: Thành viên trực thuộc ::
None

Offline Offline

Gửi Messageicon Gửi: Mon Aug 23, 2010 9:14 am    Tiêu đề: Trả lời cho chủ đề Trả lời kèm trích dẫn

Kakalot viết:
Truyện theo anh thì dùng ở mức độ liên quan tới đọc, xem viết, mang tính chất văn học kiểu mở bài thân bài kết bài, ví dụ Truyện ngắn, truyện sợi xích...

Chuyện thì a nghĩ dùng ở mức độ bàn tán nói chuyện, bâng quơ, dùng để nói. Ví dụ: chuyện linh tinh, nói chuyện....

Làm 1 fát tổng hợp thì ví dụ như thế này:
Hôm qua anh có nói chuyện với anh Ngô Bảo Châu và dự định viết một cuốn truyện về cuộc sống của người làm toán. Anh có hỏi anh Châu là anh có đọc truyện sếch không để anh thêm ý cho hay, anh ý chỉ cười bảo: nói chuyện với chú nhắng nhỉ.

icon_biggrin.gif


finger.gif finger.gif finger.gif bó chiếu quả ví dụ. nhưng rất chuẩn icon_biggrin.gif


_________________
lâu lắm mới thay chữ kí nhể icon_lol.gif

viết cái quái gì bây giờ .... o` icon_biggrin.gif icon_lol.gif thôi thì cười cái khoe răng trắng làm chữ kí nào icon_lol.gif icon_biggrin.gif

Trở về đầu trang
Xem thông tin cá nhân của thành viên Gửi tin nhắn
Callahan

Giới tính:Nam

Thành viên cấp cao nhất - VIP

The Illusionist

Họ và tên: Theo Bloom


Tham gia từ: 20 Dec 2005
Thành viên thứ: 850
Bài viết: 1754

D3$: 5038

Đến từ: Venus

:: Thành viên trực thuộc ::
None

Offline Offline

Gửi Messageicon Gửi: Mon Aug 23, 2010 10:35 am    Tiêu đề: Trả lời cho chủ đề Trả lời kèm trích dẫn

Vegeta viết:
Camellia86 viết:

icon_redface.gif Nghĩa ơi, có phân biệt được truyện vs. chuyện ko, em loạn quá!!!


Cái này dễ mà em.

Chuyện: động từ
Truyện: danh từ

Cứ thế mà ốp vào thôi
Anh Linh tự định nghĩa đấy ah icon_lol.gif chuyện là một nội dung được tường thuật kể lại bằng miệng, ví dụ câu chuyện làm quà, nó mang tính không chính thống lắm. Truyện mang tính chính thống hơn, cũng là kể lại thôi nhưng là nhà văn kể lại nhưng dưới dạng tác phẩm.

Tất nhiên thời đại "in-tơ-lét" như bây giờ thì chuyện với truyện nó có những khoảng mờ ở giữa chứ không tách hẳn được ra như hồi xưa icon_biggrin.gif


_________________
Nhiệm vụ nào cũng hoàn thành; Khó khăn nào cũng vượt qua; Kẻ thù nào cũng đánh thắng!
Trở về đầu trang
Xem thông tin cá nhân của thành viên Gửi tin nhắn Yahoo Messenger
Camellia86

Giới tính:Nữ

Thành viên cấp cao nhất - VIP

V for Victory :">

Họ và tên: Nguyễn Trà My
Tuổi: 32

Tham gia từ: 18 Oct 2003
Thành viên thứ: 165
Bài viết: 788

D3$: 2101

Đến từ: Hanoi :">

:: Thành viên trực thuộc ::
None

Offline Offline

Gửi Messageicon Gửi: Mon Aug 23, 2010 1:55 pm    Tiêu đề: Trả lời cho chủ đề Trả lời kèm trích dẫn

thank you các bác, các anh icon_redface.gif xấu hổ quá, tại hùi lớp 1 và nửa năm lớp 2 em ko học ở VN nên hổng cơ bản icon_redface.gif

thế này là sai bét nhè right?
St-M21 viết:

Đọc 2 chuyện này thấy hội này chưa hòa đồng đc. Sống vật vã thế thì về VN mà vật vã ít ra còn không cảm thấy cái mặc cảm khác biệt.
finger.gif
Trở về đầu trang
Xem thông tin cá nhân của thành viên Gửi tin nhắn
St-M21

Giới tính:Nam

Thành viên cấp cao nhất - VIP



Họ và tên: Bùi Anh Dũng
Tuổi: 34

Tham gia từ: 11 Jul 2005
Thành viên thứ: 667
Bài viết: 860

D3$: 1629

Đến từ: Hà Nội Babe !!!

:: Thành viên trực thuộc ::
None

Offline Offline

Gửi Messageicon Gửi: Mon Aug 23, 2010 3:43 pm    Tiêu đề: Trả lời cho chủ đề Trả lời kèm trích dẫn

Khiếp vừa lên thấy ngay mấy bài bàn về lỗi chính tả của mình icon_lol.gif icon_lol.gif

haiz chính tả thì mình chuyên môn bị ông Pama xì rồi không có gì lạ.

Btw đang nghĩ 2 "hai câu chuyện trên là 1 bài học cay đắng cho những ng sính tây" chứ không nghĩ đến "2 truyện ngắn về cuộc sống khó khăn của ng việt tại phương tây". Nhưng sai lè ra rồi, nhận lỗi icon_rolleyes.gif


_________________
Hà Nội ơi 1luvu.gif


http://flickr.com/photos/st_mark21/
Trở về đầu trang
Xem thông tin cá nhân của thành viên Gửi tin nhắn Tới website của người gửi Yahoo Messenger MSN Messenger
St-M21

Giới tính:Nam

Thành viên cấp cao nhất - VIP



Họ và tên: Bùi Anh Dũng
Tuổi: 34

Tham gia từ: 11 Jul 2005
Thành viên thứ: 667
Bài viết: 860

D3$: 1629

Đến từ: Hà Nội Babe !!!

:: Thành viên trực thuộc ::
None

Offline Offline

Gửi Messageicon Gửi: Mon Aug 23, 2010 4:02 pm    Tiêu đề: Trả lời cho chủ đề Trả lời kèm trích dẫn

Callahan viết:
Anh Linh tự định nghĩa đấy ah icon_lol.gif chuyện là một nội dung được tường thuật kể lại bằng miệng, ví dụ câu chuyện làm quà, nó mang tính không chính thống lắm. Truyện mang tính chính thống hơn, cũng là kể lại thôi nhưng là nhà văn kể lại nhưng dưới dạng tác phẩm.

Tất nhiên thời đại "in-tơ-lét" như bây giờ thì chuyện với truyện nó có những khoảng mờ ở giữa chứ không tách hẳn được ra như hồi xưa icon_biggrin.gif



@My này cho ví dụ này: Chuyện(về) con cáo và chùm nho trong Truyện ngụ ngôn(tên truyện= ) con cáo và chùm nho


_________________
Hà Nội ơi 1luvu.gif


http://flickr.com/photos/st_mark21/
Trở về đầu trang
Xem thông tin cá nhân của thành viên Gửi tin nhắn Tới website của người gửi Yahoo Messenger MSN Messenger
Pamarro

Giới tính:Nam

Mr. D3net
Mr. D3net



Họ và tên: Thái Quang Trung
Tuổi: 34

Tham gia từ: 15 Feb 2003
Thành viên thứ: 97
Bài viết: 2506

D3$: 1180

Đến từ: Ho Chi Minh City

:: Thành viên trực thuộc ::
None

Offline Offline

Gửi Messageicon Gửi: Mon Aug 23, 2010 7:25 pm    Tiêu đề: Trả lời cho chủ đề Trả lời kèm trích dẫn

http://vi.wiktionary.org/wiki/chuyện

http://vi.wiktionary.org/wiki/truyện

Trở về đầu trang
Xem thông tin cá nhân của thành viên Gửi tin nhắn
Knife

Giới tính:Nữ

Thành viên cấp IV

gotta do what u gotta do

Họ và tên: Tâm Giao
Tuổi: 32

Tham gia từ: 28 Nov 2005
Thành viên thứ: 812
Bài viết: 290

D3$: 658

Đến từ: Michigan, US

:: Thành viên trực thuộc ::
None

Offline Offline

Gửi Messageicon Gửi: Wed Aug 25, 2010 4:19 pm    Tiêu đề: Trả lời cho chủ đề Trả lời kèm trích dẫn

em đọc quyển này thấy cứ già già chán chán kiểu 7x thế nào ý

_________________
I'll stand by you
I'll stand by you
Won't make no body hurt you
I'll stand by you
Trở về đầu trang
Xem thông tin cá nhân của thành viên Gửi tin nhắn Tới website của người gửi Yahoo Messenger MSN Messenger
thino

Giới tính:Nữ

Thành viên cấp cao nhất - VIP



Họ và tên: HOMI
Tuổi: 34

Tham gia từ: 17 Apr 2003
Thành viên thứ: 113
Bài viết: 659

D3$: 13873

Đến từ: Chicago,IL

:: Thành viên trực thuộc ::
None

Offline Offline

Gửi Messageicon Gửi: Thu Aug 26, 2010 7:32 am    Tiêu đề: Trả lời cho chủ đề Trả lời kèm trích dẫn

Nhân tiện topic này post link chị Phan Việt phỏng vấn anh NBC hồi anh mới chuyển sang chicago.
http://www.tiasang.com.vn/Default.aspx?tabid=62&CategoryID=2&News=3116

chưa gặp cả 2 người và chưa đọc truyện nào chị PV dịch hay viết cả ,nhưng nghĩ mỗi chuyện này là chập góp từ nhiều mẩu chuyện thật khác nhau để chuyển tải 1 mesage nào đó, chứ cũng kô đến nỗi khốn khổ thế đâu.


_________________
Girls are like phones. We love to be held, talked too but if you press the wrong button you'll be disconnected!
Trở về đầu trang
Xem thông tin cá nhân của thành viên Gửi tin nhắn Gửi email Yahoo Messenger
Xem các bài viết từ:   
Gửi bài mới   Trả lời cho chủ đề    D3net Forum Index -> X-box Tạo trang in   Gửi chủ đề n y cho bạn tôi
Trang 1 trong tổng số 1 trang Thời gian được tính theo giờ: [GMT + 7 Giờ]
Ghi nhớ trang này vào bookmarks


Trả lời nhanh cho chủ đề này

Chuyển nhanh tới:  
Bạn không thể gửi chủ đề mới
Bạn không thể trả lời các chủ đề
Bạn không thể sửa đổi bài viết của mình
Bạn không thể xoá bài viết của mình
Bạn không thể tham gia các bình chọn
Bạn không thể gửi tệp tin kèm theo bài viết
Bạn có thể tải về tệp tin kèm theo bài viết


D3net Forum v2.6 powered by phpBB Group
Developed © 2004 by MrDungX. Mods and addons by Smartors and others.